Thi thể Du Tân Kiệt đổ ập xuống đất, cái đầu hắn bị găm chặt vào trong khoang bụng, đôi mắt ngập tràn nỗi kinh hoàng vẫn trân trân nhìn bọn họ.
Một tiếng "tách" vang lên, chiếc kính gọng nhựa mà Du Tân Kiệt đeo cũng rơi xuống đất cách đó không xa, tròng kính rạn nứt chằng chịt.
Chiếc điện thoại cũng tuột khỏi tay hắn, nhưng khi chạm đất, màn hình đã tối đen như mực.
"He he... khà khà khà..."




